HALLELUJAH !

Bản nhạc Hallelujah của leonard Cohen đang được xếp hạng số 1 và ... số 2. Bấm vào đây nghe thử bài ''thánh ca'' này qua giọng KD Lang. Người nào chưa có đức tin sau khi lắng nghe thật kỉ thì cửa sẻ mở và nàng sẻ xuất hiện với kéo trong tay và mi sẻ bị trói vào chiếc ghế trong nhà bếp và nàng sẻ nắm đầu mi và sẻ cắt tóc mi và mi sẻ khóc rống ... Hallelujah ! Hallelujah! Hallelujah !

le thi diem thuy

Ma says war is a bird with a broken wing flying over the countryside, trailing blood and burying crops in sorrow. If something grows in spite of this, it is both a curse and a miracle. When I was born, she cried when I cried, knowing I had breathed war in and she could never shake it out of me. Ma says war makes it dangerous to breathe, though she knows you die if you don't. She says she could have thrown me against the wall, breaking me until I coughed up this war which is killing us all. She could have stomped on it in the dark and danced on it like a madwoman dancing on gravestones. She could have ground it down to powder and spit on it, but didn't I know? War has no beginning and no end. It crosses oceans like a splintered boat filled with people singing a sad song.

From Le Thi Diem Thuy's short story, "The Gangster We Are All Looking For."

Tôi quá yêu tâm hồn Lê Thị Diễm Thúy, nên tôi thử dịch đoạn âm nhạc trên ra văn xuôi tiếng Việt:

...Má nói chiến tranh là con chim gãy cánh bay ngang thôn làng , rơi vãi những giọt máu và vùi chôn cánh đồng trong đau thương.Nếu từ đó vẫn mọc lên một mầm sống gì thì đó vừa là tai họa vừa là phép màu. Khi đẻ tôi ra, má khóc khi tôi khóc, vì má biết tôi đã hít vào hồn bầu khí chiến tranh không cách gì xua tan. Má nói chiến tranh làm cho hít thở cũng thành nguy hiểm, mặc dù má biết không hít thở thì chết.Má muốn lay con, lắc con, quăng con vô tường cho con ho khạc ra cái chiến tranh này, cuộc chiến đang giết dần tất cả chúng ta. Đáng lẽ má đã dẫm đạp lên nó trong bóng tối và nhảy nhót trên nó như một người điên nhảy múa trên những bia mộ. Hay má nghiền nó ra thành bột má nhổ nước miếng...nhưng con có biết không ? Chiến tranh không có đầu và không có cuối. Chiến tranh đi qua những đại dương như một con thuyền nát chật những con người cất tiếng ca buồn.


vô link sau đây để đọc thêm thơ của THÚY: http://www.thedrunkenboat.com/thuy.htm



tin nghệ thuât thấy trên Tuổi Trẻ

Thứ Hai, 22/12/2008, 04:01 (GMT+7)

“Cẩm nang bình đẳng”

Barie

TTCT - “Bình đẳng là gì?” là tên triển lãm đang diễn ra tại Đại học Mỹ thuật VN (42 Yết Kiêu, Hà Nội), kéo dài đến 26-12. Ngoài những đề tài “gây sự”, triển lãm còn không bình thường ở chỗ đi đôi với mỗi nghệ sĩ là một curator - người thông hiểu và có thể phiên dịch tư tưởng của nghệ sĩ cho công chúng.

Qua cuộc triển lãm này mới thấy rằng thay cho việc than vãn không ai hiểu được mình, họa sĩ ngày nay hãy tìm cho mình một curator!

“Khi nói tới bình đẳng người ta nghĩ ngay tới sự bất bình đẳng” - họa sĩ Vũ Đức Toàn (26 tuổi) nói. Phản đề của bình đẳng bao giờ cũng thu hút hơn chính khái niệm này. Vũ Đức Toàn đưa người xem trở về trạng thái cân bằng qua một cuốn sách to, dày khụ, đặt trên một cái bục trang trọng, ngoài bìa đề Cẩm nang bình đẳng, nhưng khi mở ra thì rỗng không. Quyển sách rỗng không với cái bục cũng rỗng không! Thôi thì mỗi người hãy tự mình viết một cẩm nang bình đẳng cho mình. “Bình đẳng tồn tại trên khái niệm mà thôi. Còn trong cuộc đời này, mọi chân lý về bình đẳng luôn không đáng tin cậy và mơ hồ” - Vũ Đức Toàn nói với curator Bùi Thị Bích Thủy.

Phần đối thoại giữa họa sĩ và curator được in đầy đủ trong vựng tập của triển lãm - bảo đảm họa sĩ nào cũng có cơ hội thuyết minh ý tưởng và mô tả quá trình hình thành tác phẩm của mình. Quả thực nếu không có phần này, đôi khi không dễ hiểu điều tác giả muốn nói. Chẳng hạn, Đặng Thị Khuê - nữ tác giả cao niên nhất triển lãm - bày ra mô hình barie - trên đó gắn bàn tay và hai bàn chân nhựa.

“Lề thói đã trói buộc người đàn bà và người đàn bà cũng tự trói buộc mình. Và thật sự họ có dám tự giải thoát mình hay không đã? Tôi đang nói điều chính tôi cũng bất lực” - chị tâm sự với curator Nguyễn Hữu Đức. Thật ra Đặng Thị Khuê muốn gợi ý hình ảnh của những người bước đi mà tay khư khư cầm thanh barie giơThế đặt câu hỏi với tác giả: “Liệu người phụ nữ có phải hi sinh những ra trước. Để hoàn chỉnh tác phẩm sắp đặt và trình diễn Barie đòi hỏi phải có sự cộng tác của người xem.

Tiếng rao đêm
Bình đẳng giới là vấn đề mà Lại Thị Diệu Hà (32 tuổi) - đến từ Thái Nguyên - đưa ra, cũng là hưởng ứng và phát huy tinh thần Bánh trôi nước của Hồ Xuân Hương. Trung tâm tác phẩm video - sắp đặt mang tên Áp suất của chị là một bể cá hình vuông, bên trong có nước và màn hình với hình ảnh trắng đen. Một bầu vú choán hết cả màn hình. Nó phập phồng, phồng lên rồi nổ tung ra. Chu kỳ đó cứ lặp đi lặp lại. Curator Trần Hậu Yên gì thuộc về nữ tính của mình để chiến thắng những ràng buộc của xã hội?”.

Nhiều khía cạnh xung quanh sự bất bình đẳng được các nghệ sĩ mổ xẻ. Lê Văn Sửu làm một chiếc ghế to, mà chỗ dựa chíạngnh là Nấc thang cao mãi. Toàn bộ chiếc ghế dán kín những đồng đôla. Tác giả muốn nói đến tình tr chạy chức chạy quyền tồn tại đây đó trong xã hội dẫn đến “sự bất bình đẳng về cơ hội cho những người có tài năng thật sự”. Tiện thể trong phần đối thoại với curator, Lê Văn Sửu cho biết: “Nếu muốn đạt được mục tiêu giảm 1/2 số người nghèo đói vào năm 2015 như LHQ đề ra, các chính phủ cần mạnh tay trong cuộc chiến chống tham nhũng”.

Các nghệ sĩ không những không thờ ơ mà còn mẫn cảm với thời cuộc. Nguyễn Nghĩa Phương (39 tuổi) bỏ ra hai tuần lên mạng tìm hiểu về tác hại của các sân golf đối với môi trường tự nhiên và xã hội. Anh nhận thấy: “Hàng chục nghìn hecta đất trồng trọt màu mỡ và ở những nơi sinh cảnh đẹp, tiện đường giao thông, sẵn nguồn nước bị lấy để làm sân golf phục vụ một nhóm nhỏ người là một sự lãng phí. Trong khi vẫn còn hàng triệu người dân đang hằng ngày phải đối mặt với nghèo đói vì không có đất...”.

Sắp đặt của Phương có tên Bàn tròn mơ ước - nơi một người nghèo ngồi đối diện với người giàu. Trong đầu một người chỉ có những con số lợi nhuận, còn người kia là bát cơm. “Quân bài” của hai bên cũng khác xa nhau. Một bên là sân golf với vẻ ngoài của thiên đường, một bên là những vùng đất và nước bị ô nhiễm, một bên là những khu công nghiệp đang mọc lên, một bên là những người nông dân mất đất, ra đô thị kiếm sống...

Vương Văn Thạo tiếp tục vận dụng cách làm hóa thạch đối với tiếng rao của những người bán rong và với xe ba gác. Anh làm mô hình chi tiết của một bà đội thúng (bánh mì?) trên đầu, mồm chữ o, rồi đổ thủy tinh ra ngoài tạo thành một thứ như tượng đài lóng lánh... “Những con người hàng thế kỷ nay bằng mồ hôi tâm sức của mình đã tạo nên một hình ảnh rất đặc trưng cho lối sống của người Việt từ làng quê đến thành phố, đến thời điểm này sẽ vĩnh viễn biến mất. Tôi muốn ghi nhận công sức và hình ảnh của họ như cách người ta làm tượng đài công nông binh sĩ” - Vương Văn Thạo nói với curator Trang Thanh Hiền.

Triển lãm là kết quả của khóa học làm curator và lý luận phê bình trong vòng 10 tháng do Đại học Tổng hợp Umea (Thụy Điển) phối hợp Đại học Mỹ thuật VN tổ chức - dành cho chín học viên, chủ yếu là giảng viên của Đại học Mỹ thuật VN. “Người họa sĩ xưa giờ cứ tự vẽ tranh rồi trưng bày, rồi tự làm curator cho mình. Như thế không mang tính chuyên nghiệp bằng việc có curator đứng ra để tổ chức triển lãm, giới thiệu tác phẩm của họa sĩ đó” - Bùi Thị Bích Thủy, curator duy nhất từ TP.HCM ra tham dự lớp học, phát biểu.

Nấc thang Cẩm nang bình đăng

N.M.HÀ

Đọc bản tin này tôi thấy lạc quan. Thấy cái hiện đại trăn trở thay cho cái ''hậu hiện đại'' nhảm nhí. Mừng.

Lượm được

Chuyện sau đây là do anh Huỳnh Khôi lụm,
Chuyện Cha mất chim thì xưa rồi .
Nhưng tôi mới nghe kể lại thấy hay , nên xin kể cho các bạn cho vui .
Cha có con chim quý chẳng biết nó sổ lồng hay ai bắt mất .
Nhưng Cha chỉ muốn nói xa xa để ai lỡ bắt chim thì tự giác mang trả
Trong buổi lễ sáng chúa nhật Cha mào đầu
- Trước khi vào bài giảng , Cha muốn hỏi ai trong nhà thờ nay có chim ?
Tất cả đàn ông đều đứng dậy , biết bị hiểu lầm Cha vội hỏi chữa lại
- Không phải thế , Cha chỉ muốn hỏi ai trong nhà thờ đã thấy con chim .
Tất cả phụ nữ đứng dậy ..Cha càng luống cuống
- Không , không phải thế , Cha chỉ muốn hỏi ai đã thấy con chim của Cha mà thôi ....
TỨC THÌ TẤT CẢ CÁC SƠ ĐỀU ĐỨNG DẬY

Vài lượm lặt

Cái truyện này của Nguyễn Tuân hay quá đi. Xin trich1 đoạn:
... Có một cái cây to gớm ghê. Tôi đang lỏng cương định dừng lại ở cái quán dựng dưới bóng cây khổng lồ ấy thì một con ngựa hồng cái vút qua. Thế là con ngựa trắng đực của tôi tế lên như bay. Mặt giời vừa mọc, bóng người trong quán nước đều soi ngang. Tôi không ghì nổi con ngựa tôi động đực, chỉ đành bám miết vào bờm nó. Hai con ngựa quỷ sứ cứ thế mà đuổi miết nhau, bên vế tay trái tôi, cái vỏ thân cây bách trượng loáng loáng vút vút một vệt rêu xanh bất tận. Con ngựa động cỡn của tôi phi như thế bao lâu? Chỉ biết rằng không thấy mặt giời nữa, tắt nắng lúc nào cũng không biết. Chỉ biết rằng chạy vòng cái thân cây ấy mất đúng một ngày. Lúc ngựa tôi dừng lại được ở cái quán nước buổi sớm mai đó, thì mặt giăng vừa ló lên. Con ngựa cái không rõ của ai kia, và con ngựa động đực của tôi, hai con ngựa vía ấy mồ hôi mồ kê ngửi ngửi nhau bên cái quán sáng giăng. Còn tôi thì mệt lử, một mình ngồi suy luận về cái đường kính một cái thân cây kinh khủng...

Nói phét tài tình quá phải không? Ai muốn đọc thêm thì vào đây nè : http://www.sgtt.vn/detail46.aspx?ColumnId=46&newsid=44898&fld=HTMG/2008/1216/44898
chỉ thèm nói phét được như ông Tuân !
.